|
||
|
|||||||||||||||||||
|
Bình Luận
Phát thanh/cập nhật: 6/11/2009
Lãnh đạo CSVN hãy lập bàn thờ riêng mà thờ lạy 16 chữ vàng (phần 1)
Cuối tháng 9 vừa qua, 200 ngư dân tỉnh Quảng Ngãi vào tránh bão số 9 tại quần đảo Hoàng Sa, bị lính Trung Quốc xả súng bắn xua đuổi; vì không còn cách nào khác, ngư dân ta phải chạy đại vào núp bão, thì bị đánh đập, cướp tài sản, ngư cụ… Sự kiện này đã khiến cho người Việt Nam không ai là không phẫn nộ. Ngày 16.10.2009, Phó Chủ tịch Hội nghề cá Việt Nam đã gởi Công văn kêu cứu đến các cơ quan liên hệ của nhà nước CSVN, đồng thời gửi thư cho Đại sứ quán Trung Quốc "cực lực phản đối" hành vi hải tặc nêu trên của lính Trung Quốc và yêu cầu bồi thường. Trong khi đó, Thủ tướng CSVN là ông Nguyễn Tấn Dũng đang công du Trung Quốc và gặp gỡ thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo tại Tứ Xuyên, nhưng không dám hé môi nói nửa lời về việc này. Dư luận cho rằng, ông Dũng không dám mở miệng làm thủ tướng "nước lạ" mất vui, vì ông đang ở cái thế phải cầu cạnh thiên triều để giữ được cái ghế của ông trong kỳ đại hội đảng sắp tới. Trước đó, ông Dũng cũng đã có món quà lót đường cho chuyến đi bằng bản án 59 năm tù và quản chế đối với 9 nhà dân chủ yêu nước đã dám chống đối Thiên Triều xâm lấn biển, đảo của Việt Nam. Thái độ ngoan ngoãn của ông Dũng đã được báo chí "lề bên phải" tung hô là để vun bồi cho tình hữu nghị Việt Trung; nhất là sau khi hai bên khẳng định rằng sẽ làm hết sức mình để nâng cấp tình "hữu nghị" đó ngày càng sâu sắc hơn, tin cậy nhau hơn trong sự nghiệp đổi mới, phát triển ở mỗi nước, theo phương châm 16 chữ "Láng giềng hữu nghị, Hợp tác toàn diện, Ổn định lâu dài, Hướng tới tương lai"; cùng tinh thần 4 tốt: "Láng giềng tốt, Đồng chí tốt, Bạn bè tốt và Đối tác tốt", và quan hệ "Đối tác hợp tác chiến lược toàn diện" v.v và v.v. Ngày 21.10.2009, sau khi ông Nguyễn Tấn Dũng trở về, thì Hà Nội mới cho phép cái "máy nói" Nguyễn Phương Nga lên tiếng thông báo về sự phản đối của Hà Nội đối với việc "nhân viên vũ trang Trung Quốc có những hành động vô nhân đạo đối với ngư dân Việt Nam vào tránh bão tại đảo Phú Lâm…". Sự rụt rè phản đối chính thức này xẩy ra 5 ngày sau khi Hội Nghề Cá Việt Nam gửi thư phản đối, và gần 1 tháng trời sau khi vụ việc diễn ra... Theo những nguyên tắc ngoại giao thông thường, thì ngay sau khi biết rõ vụ việc, lẽ ra Hà Nội phải họp báo chính thức lên án hành vi của lính Trung Quốc! Và nếu biết trọng danh dự của dân tộc thì phải lập tức gọi đại sứ Trung Quốc tới Bộ Ngoại Giao để phản đối, phải yêu cầu họ điều tra, trừng phạt những tên lính Trung Quốc có hành vi hải tặc, và phải bồi thường thiệt hại cho các nạn nhân. Đồng thời, triệu hồi đại sứ của mình về nước và kiện Trung Cộng trước tòa án quốc tế. Thế nhưng, như vừa đề cập, phải gần một tháng sau Hà Nội mới dám lên tiếng... Đến đây, người ta phải tự hỏi, tại sao lại lên tiếng trễ như vậy? Phải chăng vì thấy người dân bức xúc, chê bai quá? Và nếu không có làng dân báo"theo lề bên trái" phẫn nộ lên tiếng vạch trần sự khiếp nhược hèn hạ, thì liệu rằng Hà Nội có lên tiếng không? Và nay đã lên tiếng, thì sao không để cho truyền thông báo chí tự do phỏng vấn và đăng tải, để biết trả lời của sứ quán Trung Quốc về việc này ra sao?.... Đây chẳng phải là lần đầu tiên Hà Nội thể hiện sự ươn hèn như vậy. Nhìn lại mấy chục năm vừa qua người ta sẽ thấy Hà Nội đã, đang và sẽ còn tiếp tục ươn hèn, hy sinh quyền lợi của Việt Nam hầu làm hài lòng Trung Quốc để củng cố cho quyền lực của mình. Trong cuộc chiến xâm chiếm miền Nam trước đây, để được dễ dàng tiếp nhận vũ khí, chiến cụ của Trung Quốc hầu tàn phá đất nước, Hà Nội đã cho Bắc Kinh đặt điểm nối đường sắt Việt-Trung sâu trong lãnh thổ Việt Nam hơn 300 mét so với đường biên giới lịch sử tại khu vực Ải Nam Quan. Trung Quốc đã coi điểm nối này là điểm nằm trên đường biên giới, và tuyên bố phần đất phía bắc điểm nối đó là lãnh thổ của họ, để không bị không quân Mỹ ném bom. Cuối năm 1974, Hà Nội đã đề nghị Bắc Kinh điều chỉnh lại đường nối vừa kể cho phù hợp đường biên giới lịch sử, nhưng Bắc Kinh một mực khước từ; hẹn đến khi hai bên bàn toàn bộ vấn đề biên giới thì sẽ xem xét. Tuy đã đề nghị như thế, nhưng Hà Nội vẫn ngậm miệng, không dám đòi lại lãnh thổ khi Bắc Kinh trắng trợn ngụy biện rằng "không thể có đường sắt của nước này đặt trên lãnh thổ nước khác". Với sự ươn hèn đó của Hà Nội, Bắc Kinh đã tự tiện mở rộng xây dựng các công trình trên phần đất được Hà Nội dâng nhượng đó. Sau trận chiến năm 1979, Bắc Kinh chiếm thêm một số vùng đất dọc biên giới. Chín năm sau, họ bắn giết 70 chiến sĩ hải quân Việt Nam và chiếm luôn một số đảo trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Với sự bắt nạt trắng trợn đó, khi khối các nước cộng sản sụp đổ, thay vì trở về với dân tộc để tạo sức mạnh bảo vệ lãnh thổ, thì Hà Nội lại khúm núm khấu tấu Bắc Kinh để có chỗ dựa bám giữ quyền lực. Từ đó, Hà Nội đã ngoan ngoãn ký kết Hiệp định Biên giới và hiệp định Phân Định Vịnh Bắc Bộ để dâng nhượng thêm, cũng như hợp thức hoá những vùng đất, vùng biển bị Trung Quốc xâm chiếm. (còn tiếp) Đóng Góp Ý Kiến (cho bài này):
Radio Chân Trời Mới, mong mỏi đón nhận mọi ý kiến góp ý của thính giả và bạn đọc khắp nơi trong tinh thần xây dựng và tích cực. Chúng tôi tôn trọng ý kiến khác biệt của mỗi người. Bạn có thể đóng góp ý kiến cho bài này vào các ô dưới đây, hoặc đóng góp ý kiến chung cho đài (xin bấm vào đây). |
|
|||||
|
RADIO CHÂN TRỜI MỚI - Chương trình được truyền đến mọi miền đất nước mỗi ngày từ 20g30 đến 21g trên làn sóng điện trung bình 1503 kí lô chu kỳ
(tức AM 1503 Khz). Copyright (c) 2007 - Web: radiochantroimoi.com - Blog: radiochantroimoi.wordpress.com - Email: lienlac@radiochantroimoi.com
Giới Thiệu
|
Phát Thanh
|
Tiết Mục
|
Chọn Lọc
|
Video
|
Ý Kiến
|
Việt Tân
Liên Lạc | Làn Sóng Phát Thanh | Giúp Đỡ Kỹ Thuật | PodCast | RSS Feed |